Tô Tín cứ mãi nghiên cứu loại kiếm thuật thô thiển này, quả thực cảm thấy vô cùng khô khan, nhàm chán.
Nếu đổi lại là tính tình của Đoạn Vân Phong, e rằng đã sớm không nhịn được, nhưng hắn vẫn có thể cắn răng chịu đựng.
Hắn vốn tính trầm lặng, lại có thể chịu được cô đơn, trước kia ở Thiên Diễm Cung có thể hoàn toàn không để ý đến ánh mắt người đời, chỉ an tĩnh một mình tiềm tu.
Hiện tại ở Tàng Thư Các kia, tuy rằng có chút khô khan, nhưng vẫn có thể chấp nhận.




